Trong đất nước độc tài độc đảng thì tài sản đất nước đồng nghĩa tài sản của Đảng và Nhà nước, chế độ công hữu đã biến đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã trở thành địa chủ duy nhất trên vùng đất rộng lớn Trung Quốc Đại Lục! Chúng nắm trong tay toàn bộ đất đai và quyền lực, thoải mái thúc đẩy “phát triển đất đai” trên toàn quốc thu về nguồn “tài chính đất đai” vô tận!

Chế độ công hữu đã biến đảng ĐCSTQ đã trở thành địa chủ duy nhất trên vùng đất rộng lớn Trung Quốc Đại Lục!
Chúng nắm trong tay toàn bộ đất đai và quyền lực, thoải mái thúc đẩy “khai phá đất đai” trên toàn quốc (Ảnh: internet).

1. “Người cày có ruộng”: Màn lừa đảo lớn nhất của thế kỷ

Trong chiêu bài “người cày có ruộng”, ĐCSTQ đã cưỡng chiếm đất đai từ giới địa chủ phân phối cho nông dân, còn nông dân thì hí hửng vui mừng khi nhận được giấy chứng nhận đất đai. Nhưng có đúng nhiều thập kỷ qua nông dân Trung Quốc được hưởng “người cày có ruộng”? Giấy chứng nhận đất quý giá đó ở đâu “Theo Điều 27 của Cương lĩnh chung Bảo vệ quyền sở hữu đất đai của nông dân”?

Nông dân không biết rằng khi họ đã có được giấy chứng nhận đất đai, hoặc thậm chí chưa có được thì chính quyền ĐCSTQ đã xây dựng một “bản thiết kế hùng tráng cho chủ nghĩa xã hội” để thu hồi toàn bộ đất đai! Vào ngày 9/9/1951, chỉ nửa năm sau Cải cách Ruộng đất, Ủy ban Trung ương ĐCSTQ đã triệu tập Hội nghị toàn quốc về Hợp tác hỗ trợ nông nghiệp lần thứ nhất để chuẩn bị thu hồi lại ruộng đất. Những người nông dân đã lấy lại được ruộng đất không thể ngờ rằng chỉ sau một vài năm, họ không chỉ mất đất mà còn mất cả gia súc và công cụ nông nghiệp, cũng như tự do di chuyển và làm việc, trở thành nông nô cộng sản trong cái lồng “công xã nhân dân” (tất nhiên có điều khác họ hoàn toàn không thể ngờ: hàng chục triệu người trong số họ sẽ thay đổi từ “nông nô cộng sản” thành oan hồn chết đói).

Số phận của họ đã sớm được định đoạt. Bởi vì ĐCSTQ được đảng Cộng sản Liên Xô (ĐCSLX) hỗ trợ, nó phải lặp lại sai lầm của “bảo mẫu” Liên Xô.

ĐCSLX đã thực hiện cưỡng chế hợp tác hóa vào đầu năm 1930, dưới sự đe dọa của ĐCSLX, người nông dân đã phải tham gia các trang trại tập thể. “Nhiều vùng đưa ra khẩu hiệu: Ai không tham gia vào các trang trại tập thể sẽ là kẻ thù của chế độ Xô Viết…  Nhiều nơi thành lập không phải nông trang tập thể, mà là công xã, sử dụng các phương pháp bắt buộc để công hữu hóa tất cả gia súc nhỏ, gia cầm và đất tư nhân của nông dân” (“Hãy để lịch sử phán xét” của Roy Medvedev, trang 148).

Một trong những mục tiêu cách mạng của ĐCSLX và ĐCSTQ là xóa bỏ quyền sở hữu tư nhân, do đó không thể cho nông dân sở hữu đất đai, khẩu hiệu “người cày có ruộng” chỉ là thủ đoạn để lấy được quyền lực (tương tự như hô hào khẩu hiệu “dân chủ”, “tự do”), một khi sự nghiệp lớn thành công thì chúng sẽ “công hữu” mọi tài sản.

ĐCSLX đã buộc nông dân tham gia các trang trại tập thể, còn ĐCSTQ đã buộc nông dân tham gia Công xã Nhân dân; hai năm sau khi tập thể hóa nông dân Liên Xô (1932-1933) thì hàng triệu người chết đói, còn hai năm sau khi công xã hóa nông dân Trung Quốc (1959-1961) thì chết đói hàng chục triệu người; sau nạn đói thì ĐCSLX đã tiến hành “đấu tranh giai cấp quyết liệt” với màn thanh trừng bắt bớ tàn sát biến xã hội thành biển máu; còn ĐCSTQ thì sau nạn đói cũng thúc đẩy “đấu tranh giai cấp” đưa toàn xã hội vào cảnh nồi da xáo thịt. ĐCSLX phải hy sinh nông dân và khai thác tài nguyên của nông dân để tích lũy và phát triển công nghiệp (đặc biệt là công nghiệp quốc phòng); ĐCSTQ cũng phải bóc lột nông dân tàn nhẫn bằng “tỷ lệ chênh lệch sản phẩm” để tích lũy nguồn lực cho phát triển công nghiệp (đặc biệt là công nghiệp quốc phòng)…

Chuyên gia kinh tế nông nghiệp Đồng Thời Tiến (Dong Shijin, 1900 – 1984) là một nhà dự đoán  thiên tài, ông chạy khỏi Trung Quốc năm 1951. Khi nông dân Trung Quốc vui vẻ được chia ruộng đất, ông đã tiên đoán số phận bi thảm của nông dân Trung Quốc sau cuộc Cải cách Ruộng đất trong cuốn sách “Luận về Cải cách Ruộng đất của ĐCSTQ”. Ông chỉ ra rằng mục đích thực sự của ĐCSTQ trong việc tiến hành Cải cách Ruộng đất không phải là để cho người trồng trọt có đất đai canh tác mà để quốc hữu hóa đất đai nhằm biến Đảng thành đại địa chủ duy nhất độc chiếm đất đai của cả nước.

 

2. “Công hữu hóa” toàn bộ đất tư nhân đô thị

Năm 1958, sau “công xã hóa nông dân” ở nông thôn Trung Quốc thì tất cả đất đai đã được “tập thể hóa”, khiến giấy chứng nhận đất trong tay nông dân trở thành một mảnh giấy lộn. Còn đất đai đô thị thì sao?

Trong “Ý kiến ​​về tình hình cơ bản bất động sản tư nhân đô thị và vấn đề thực hiện cải cách chủ nghĩa xã hội” được Trung ương ĐCSTQ phê duyệt năm 1956 quy định vấn đề thông qua các biện pháp thích hợp để quốc hữu hóa tất cả đất đai đô thị do tư nhân chiếm giữ. Nhưng vụ cướp đất rõ ràng nhất là trong hiến pháp năm 1982. Điều 10 trong “Hiến pháp của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” ban hành năm đó đã tuyên bố: “Tất cả đất đai đô thị thuộc sở hữu Nhà nước”. Với một câu như vậy, chỉ sau một đêm toàn bộ đất đai tư nhân của thành phố đã biến thành thuộc sở hữu nhà nước mà không có bất kỳ bồi thường thiệt hại nào. Tại bất kỳ quốc gia nào và bất kỳ xã hội nào, chính sách cướp bóc kinh hoàng như vậy sẽ gây rối loạn xã hội, nhưng trên mảnh đất Trung Quốc Đại Lục thì mọi thứ diễn ra vô cùng êm đẹp (có lẽ dân chúng vừa thoát khỏi màn tắm máu Cách mạng Văn hóa cảm thấy rằng giữ được mạng sống đã là may mắn).

Khi đất đô thị đã thuộc về sở hữu nhà nước, vậy thì hãy “đô thị hóa” nông thôn để họ hoàn toàn không còn đất đai. Trong quá khứ, đất ở nông thôn thuộc sở hữu tập thể, thời đại Mao Trạch Đông thì sở hữu tập thể này có thể được tính là của đội sản xuất. Trong thời Đặng Tiểu Bình thực hiện “chế độ thầu khoán” đã tước quyền sở hữu tập thể và đổi thành quyền sử dụng đất của nông dân. Tiếp theo, thông qua chính sách “đô thị hóa”, ĐCSTQ đã tước đoạt quyền sử dụng. Bởi vì một khi được “đô thị hóa” thì đất đai khi đó thành “sở hữu nhà nước” và nông dân không còn quyền sử dụng đất. Niềm háo hức “đô thị hóa” của ĐCSTQ là để đất đai trở thành tài sản của Đảng. Trong năm 2010, tất cả các trường cao đẳng và đại học ở Trùng Khánh đã sử dụng các biện pháp hành chính để buộc sinh viên nông thôn chuyển đổi hộ khẩu của họ thành hộ khẩu đô thị chính là vì loại hình cướp bóc này. Mặt khác, ngay cả khi đất chưa được “đô thị hóa” thì nông dân cũng chỉ có quyền sử dụng, một khi quyền sở hữu đất đai thuộc ĐCSTQ, khi đó chúng muốn trưng dụng hoặc bán lại thì hoạt động cưỡng chế chiếm đoạt sẽ là hợp pháp và hợp lý. Học giả Đông Phu (Dongfu) chỉ ra:

Kiểu cướp bóc này chưa bao giờ xuất hiện trong lịch sử Trung Quốc, ngay cả Liên Xô cũ cũng không làm điều đó”.

Sau nhiều lần cướp bóc tinh vi, đến khi ĐCSTQ tiến hành cải cách kinh tế đã đầy đủ điều kiện làm cho chúng và thế hệ con cháu chúng “giàu lên trước”, vậy là khắp Trung Quốc dù thành thị hay nông thôn “không đâu không là đất của Đảng”!

 

3. Nguồn tài chính bất tận từ bán ruộng đất

Như vậy thông qua “chế độ công hữu”, ĐCSTQ đã trở thành địa chủ duy nhất trên vùng đất rộng lớn Trung Quốc Đại Lục!

Trong sách “Trung Quốc, phản biện ở đây”, Học giả Hùng Phi Tuấn (Xiong Feijun) đã viết: Yếu tố nào gây ra sự chênh lệch giàu nghèo cực độ ở Trung Quốc? Vì bản chất “chế độ công hữu” là “chế độ quan hữu”! Trong chế độ công hữu thì nhóm người giàu nhất Trung Quốc chính là bọn quan lại. Tại Trung Quốc ngày nay có cách làm giàu nhanh nhất là “quy hoạch đất đai”. Việc quản lý, xử lý và phân phối lợi ích của “đất đai thuộc sở hữu nhà nước” nằm trong tay quan chức các cấp của Nhà nước theo “chế độ công hữu”, do đó trên thực tế “đất thuộc sở hữu nhà nước” chính là “đất thuộc sở hữu quan lại”.

Ngày 11/11/1986, nhà sử học Tân Hạo Niên (Xin Haonia) đã nói trong một bài giảng tại Đại học Vũ Hán: “Chế độ công hữu của xã hội chủ nghĩa là chế độ sở hữu tư nhân lý tưởng nhất của tầng tầng nhóm lợi ích cầm quyền tại Trung Quốc!”

Những “địa chủ” thời đại mới này có quyền quản lý, xử lý và phân chia lợi ích đất đai, mặc dù quan chức lớn nhỏ khác nhau nhưng tất cả chúng đều có đặc tính chung, đó là tất cả đều có họ “Đảng”.

Trong quốc gia độc đảng, tài sản đất nước nằm trong tay Đảng, ĐCSTQ đã trở thành địa chủ duy nhất trên vùng đất rộng lớn Trung Quốc Đại Lục! Với đất đai và quyền lực trong tay, chúng hừng hừng phát động “khai phá đất đai” trên toàn quốc, mang về nguồn tài chính vô biên!

Trong vài thập kỷ qua, địa chủ duy nhất tại Trung Quốc là ĐCSTQ đã thu về bao nhiêu tiền bạc bằng cách bán đất? Tại Diễn đàn cấp cao phát triển Trung Quốc ngày 23/3/2013, nhà kinh tế học Ngô Kính Liễn (Wu Jinglian) cho biết: Trong vài thập kỷ qua, Chính phủ đã kiếm được chênh lệch giá đất ít nhất 30 nghìn tỷ Nhân dân tệ (RMB) (khoảng 4.228,5 tỷ USD). Tại thành phố Trùng Khánh nơi tác giả bài viết này sinh sống, thị trưởng Hoàng Cơ Phàm (Huang Qifan) cho biết, doanh thu bán đất của Trùng Khánh vào năm 2012 là 89,75 tỷ RMB (khoảng 12,65 tỷ USD), doanh thu từ đất đai nói chung chiếm 1/3 doanh thu tài chính địa phương và là nguồn tài chính quan trọng thứ hai (Tuần báo Thời Đại Trung Quốc ngày 22/3/2013).

Đảng và Nhà nước” trả tiền bồi thường cho những người dân có quyền sử dụng đất với giá cực thấp (ai không chịu sẽ cưỡng chế, thậm chí bỏ tù, giết hại), sau đó bán đất với giá cực cao. “Giá trên trời” này đạt đến độ cao nào? Nhìn vào một dữ liệu ngày 4/9/2013, Bắc Kinh đã bán khu cánh đồng Bảo tàng Triển lãm Nông nghiệp Vành đai Thứ ba với doanh thu 4,324 tỷ RMB, bình quân mỗi mét vuông đất bán được hơn 730.000 RMB! Nhà kinh tế Hà Thanh Niên (He Qinglian) đã chỉ ra trong bài báo “Khi nền kinh tế Trung Quốc chỉ còn bất động sản” (ngày 16/9/2013): “Doanh thu bán đất của Bắc Kinh trong nửa đầu năm đã vượt quá 100 tỷ RMB (14,1 tỷ USD), đã tăng thêm khoảng chục tỷ so với năm trước là 60 tỷ RMB”.

Có thể thấy mức chênh lệch giá “30 nghìn tỷ RMB” là một khoản lợi nhuận khổng lồ của ĐCSTQ. Đằng sau sự chênh lệch giá khổng lồ này là nạn cướp bóc tàn nhẫn đối với nông dân và cư dân đô thị. Như nhà xã hội học Lý Thuẫn (Li Zhen) tại Đại học Thanh Hoa cho biết, so sánh chi phí đền bù đất đai thấp với nguồn lợi khổng lồ khi bán ra cho thấy tình trạng tước đoạt của cơ quan chức năng Nhà nước.

Ngoài bán đất, “Đảng và Nhà nước” Trung Quốc còn có nguồn lợi khổng lồ từ những khoản thuế. Tạp chí (Fortune Today) đưa tin vào ngày 20/3/2013: Theo thống kê, tổng doanh thu của 5 loại thuế chính chỉ áp vào ngành bất động sản đã tăng vọt từ hơn 90 tỷ RMB năm 2003 lên 1010 tỷ RMB năm 2012, tăng gấp hơn 10 lần. Chi phí đất và thuế chiếm khoảng 60% giá nhà. Theo Nhật báo Tài chính Yicai vào ngày 12/10/2013, giáo sư Lỗ Quế Hoa (Lu Guihua) tại Đại học Tài chính và Kinh tế Trung ương Trung Quốc tính toán rằng 61,33% giá nhà đã bị chính quyền ĐCSTQ lấy đi dưới dạng giá đất và thuế, và 13,03% rơi vào tay giới ngân hàng dưới hình thức lợi tức, như vậy tổng của hai loại là 74,36%, nghĩa là Chính phủ và ngân hàng chiếm lấy gần 3/4 giá nhà. Chính quyền địa phương của ĐCSTQ là kẻ hưởng lợi lớn nhất từ ​​giá nhà đất cao.

Có thể thấy rằng hầu hết số tiền mà người dân đổ mồ hôi nước mắt kiếm được đã chảy vào túi “Đảng và Nhà nước”, đại chủ duy nhất ở Trung Quốc Đại Lục. Ở đây có gì khác bài ca “địa chủ bóc lột tàn nhẫn” mà xưa kia ĐCSTQ vẫn thường rêu rao? ĐCSTQ sử dụng bạo lực để biến tài sản tư nhân thành cái gọi là sở hữu công, sau đó sử dụng quyền lực để biến sở hữu công thành quyền sở hữu tư nhân của các quan chức, hai trò ma quỷ này đã được ĐCSTQ gọi là “giải phóng quần chúng lao động”.

Giới địa chủ họ “Đảng” nhờ bán đất phát tài, mua xe BMW, hưởng sơn hào hải vị, bao bồ nhí, cho con cái di dân… chúng không chỉ tạo ra “ba chi phí công” (công tác nước ngoài, mua xe, ăn uống) cao nhất thế giới, cũng tạo ra “chi phí duy trì ổn định” (để đàn áp người dân) cao nhất thế giới. Có thể thấy, “tài chính đất đai” thực sự là một bữa tiệc thịnh soạn của quan lại ĐCSTQ để tận hưởng thế giới!

Đàm Tùng (theo Vision Times tiếng Trung)

Xem thêm:

Leave a Reply