Một người Trung Quốc “bí ẩn” không muốn tiết lộ danh tính đã chi 376 triệu USD mua 13 tàu chở dầu, dùng để vận chuyển dầu thô của Nga từ tàu sang tàu (STS) ở trung bộ Đại Tây Dương.

Người mua Trung Quốc chi 376 triệu USD để mua 13 tàu chở dầu. (Ảnh minh họa: Chen.Z/ Shutterstock)

Ngày 8/9, trang web tình báo hàng hải Lloyd’s List tiết lộ trong một bài báo rằng chủ tàu giấu tên đã mua 5 tàu chở dầu Aframax, 7 tàu chở dầu rất lớn và 1 tàu chở dầu Suezmax. Điều đáng ngờ là 20 công ty này dù hoạt động độc lập nhưng lại có liên hệ với nhau.

Theo báo cáo của người môi giới tàu và đánh giá thị trường, ngoại trừ 3 tàu chở dầu ra, 10 tàu còn lại đều được mua từ tháng Năm đến tháng Bảy năm nay với tổng chi phí là 285 triệu USD. Kể từ đó, trừ một tàu ra, tất cả các tàu chở dầu đã trung chuyển hàng hóa ở vùng biển quốc tế cách Bồ Đào Nha 860 hải lý về phía tây, tức trung tâm trung chuyển dầu thô mới được thành lập của Nga.

Do sự giám sát và công nghệ giám sát không hoàn thiện của mạng lưới hậu cần trên biển, dầu thô được chở bằng tàu chở dầu Aframax đã được chuyển từ các cảng Biển Baltic của Nga đến các tàu cỡ lớn (VLCC) nằm giữa Đại Tây Dương, và cuối cùng đến Trung Quốc. Một chuyến hàng khác được chuyển đến Ấn Độ.

Ông Alex Glykas thuộc công ty tư vấn hàng hải Dynamarine cho biết, ông ta đã tư vấn khoảng 4.000 chuyến chuyển hàng từ tàu này sang tàu khác mỗi năm, nhưng chưa bao giờ thấy một chuyến vận chuyển hàng hóa nào như thế này.

Đội tàu do ông chủ “bí ẩn” người Trung Quốc thành lập đã phát triển một phương thức vận tải biển mới, trong đó các tàu chở dầu trốn tránh các lệnh trừng phạt của phương Tây để hoạt động, nhưng vẫn tuân thủ các quy tắc kỹ thuật về loại tàu, bảo hiểm và các quy định khác. Vì không có dấu hiệu cho thấy hoạt động của tàu chở dầu nói trên đã vi phạm quy định.

Ngoài ra, Lloyd’s List điều tra rằng tất cả 13 tàu chở dầu đều có liên quan đến một địa chỉ ở Đại Liên, Trung Quốc, bao gồm chủ sở hữu đã đăng ký, người quản lý thương mại hoặc người quản lý ISM. Ngoài địa chỉ ở Đại Liên, 4 tàu chở dầu còn liên kết với hai địa chỉ ở Hồng Kông.

Trong số này, 9 con tàu đã được mua bảo hiểm với West of England P&I tại thời điểm mua. Dịch vụ phân loại tàu cho ít nhất 4 tàu đã được chuyển cho Cơ quan Đăng ký Vận tải biển Hàn Quốc, số phần còn lại được chuyển đến Panama.

Trong báo cáo do người môi giới tàu tổng hợp, ngoại trừ 3 con tàu, tất cả các giao dịch đều được ghi lại chi tiết, cũng như mức giá phải trả, nhưng không có thông tin nào về người mua được tiết lộ. Tuy nhiên có người chỉ ra rằng chủ sở hữu mới là người Trung Quốc.

Các tàu chở dầu được đặt tại trung tâm trung chuyển tàu chở dầu giữa Đại Tây Dương và chủ yếu được sử dụng để vận chuyển dầu thô của Nga đến Trung Quốc. Kể từ khi các chuyển động lần đầu tiên được phát hiện vào tháng Năm, ít nhất 6 tàu chở dầu khác tiến hành bốc xếp hàng với những con tàu này. 

Các báo cáo trước đó về việc Nga chuyển hàng hóa từ tàu sang tàu trên biển cho thấy hoạt động kinh doanh tăng vọt do người mua tìm cách che giấu nguồn cung cấp. Trong khi việc chuyển từ tàu chở dầu nhỏ sang tàu lớn không phải là hiếm, rủi ro vẫn còn. Hầu hết các hoạt động này là ở vùng biển có chủ quyền và được bảo vệ, không phải vùng biển quốc tế để tránh rò rỉ.