Vời thời cuối nhà Nguyên đầu nhà Minh, có một vị “Thần tiên sống” tên là Trương Tam Phong, đạo hiệu Huyền Huyền Tử. Ông là người “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý”. Tính tình của ông hào hiệp thoải mái không câu nệ, quanh năm vân du bốn phương. Hành vi của ông lại cổ quái kỳ dị, thực sự là một kỳ nhân hiếm có trong lịch sử võ học và tín ngưỡng.

Vài nét về núi Võ Đang - "Thiên hạ đệ nhất tiên sơn"
(Ảnh: Kernel Nguyen, Shutterstock)

Theo truyền thuyết, Trương Tam Phong là người Ý Châu, Liêu Đông. Dân gian kể về sự ra đời của Trương Tam Phong như vậy. Vào đêm trước khi sinh, lúc đang nằm ngủ, mẹ của ông đã mộng thấy một vị Thần tiên vẫy một con tiên hạc đến đỗ ở trên nóc nhà. Tiên hạc kêu ba tiếng thì bà bừng tỉnh. Cũng vừa lúc ấy thì bà thuận lợi sinh được Trương Tam Phong.

Năm Trương Tam Phong lên 5 tuổi thì bị mắc một loại bệnh kỳ quái. Hai mắt của cậu dần dần không nhìn rõ, rồi cuối cùng bị mù. Lúc ấy, có một vị Đạo trưởng nhìn thấy Trương Tam Phong có cốt cách phi phàm, liền nói với cha mẹ ông rằng: “Đứa bé này tiên phong đạo cốt, hiện giờ chỉ là do mắt gặp ma chướng. Chi bằng các vị hãy để nó làm đệ tử của bần đạo. Đợi nó thoát khỏi ma chướng thì mắt sẽ hồi phục thị lực, lúc ấy bần đạo sẽ trả lại nó cho hai người.” Cha mẹ của Trương Tam Phong nghe thấy vậy liền lập tức đồng ý.

Từ đó về sau, Trương Tam Phong trở thành một tiểu đạo đồ, đi theo Đạo trưởng đến ở trong một cái am. Nửa năm sau, mắt của Trương Tam Phong quả nhiên hồi phục. Sư phụ của ông đã dạy ông các kinh sách của Đạo gia. Trương Tam Phong có tư chất bẩm sinh cực kỳ cao nên chỉ đọc qua là đã thuộc. Bảy năm sau, Trương Tam Phong lại trở về sống cùng cha mẹ.

Sau khi thành niên, Trương Tam Phong từng tham gia thi cử, tìm kiếm công danh. Về sau, bởi vì cha mẹ qua đời, ông trở về nhà túc trực bên linh cữu và để tang cha mẹ.

Vài nét về núi Võ Đang - "Thiên hạ đệ nhất tiên sơn"
(Ảnh: Kernel Nguyen, Shutterstock)

Truyền thuyết kể rằng, một hôm, lại có một vị Đạo trưởng họ Khâu đến hỏi thăm Trương Tam Phong. Hai người đàm đạo một hồi dài và thấy vô cùng ăn ý với nhau. Sau cuộc đàm đạo này, tư tưởng và suy nghĩ của Trương Tam Phong đã xuất hiện sự chuyển biến lớn lao.

Ông cảm thấy: “Phú quý như cỏ rác, năm tháng lại trôi nhanh như tia chớp vậy. Điều quý giá nhất của đời người là tìm kiếm đại Đạo.” Thế là từ đây Trương Tam Phong quyết định từ bỏ con đường công danh, đi vân du bốn biển, tìm kiếm minh sư.

Sau khi đi tìm cầu Đạo mấy chục năm, đến năm gần 70 tuổi, Trương Tam Phong đi đến núi Chung Nam tìm Sư phụ. Ở đây, ông gặp được “Hỏa Long chân nhân”. Qua sự chỉ dẫn của Sư phụ, Trương Tam Phong bắt đầu bước trên con đường chân chính tu luyện đại Đạo.

Đầu thời kỳ nhà Minh, Trương Tam Phong đi vào núi Võ Đang, cùng với các đệ tử dựng lều cỏ, chuyên tâm tu luyện. Sau 9 năm, Trương Tam Phong đắc Đạo. Lúc này, bề ngoài của ông thật là kỳ dị, quần áo cũ kỹ rách nát, bị người đời gọi là “đạo nhân lôi thôi”. Ông còn thường xuyên đi lại trong núi và nói với người dân địa phương rằng: “Trong tương lai, núi Võ Đang sẽ nổi danh khắp thiên hạ.”

(Ảnh: Kernel Nguyen, Shutterstock)

Danh tiếng của Trương Tam Phong càng lúc càng lớn khiến cho Hoàng thất Minh triều vô cùng coi trọng. Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương vô cùng ngưỡng mộ ông, đã nhiều lần phái sứ giả đi tìm kiếm nhưng đều không tìm được.

Sau khi Minh Thành Tổ lên ngôi cũng “năm lần bảy lượt” gửi thư cho Trương Tam Phong. Hơn nữa thái độ của Minh Thành Tổ vô cùng thành khẩn. Vị Hoàng đế này chỉ mong một lần được Trương Tam Phong xuống núi gặp mặt. Nhưng Trương Tam Phong từ đầu tới cuối vẫn một mực trốn tránh mà không gặp.

Người theo đuổi danh lợi, ai cũng lấy làm vinh quang khi được Hoàng đế triệu kiến. Nhưng Trương Tam Phong lại không giống như vậy. Ông căn bản không muốn gặp Hoàng đế. Chính là ông không cầu phú quý, không cầu công danh, tiêu diêu tự tại.

Minh Thành Tổ mặc dù không được Trương Tam Phong đáp ứng, nhưng lại không hề trách cứ. Trái lại, Hoàng đế còn thành tâm hơn. Do quá sùng bái Trương Tam Phong, vào năm Vĩnh Lạc thứ 10 (năm 1412), Minh Thành Tổ đã điều động công bộ thị lang làm chủ trì và hơn mười vạn dân lên núi Võ Đang xây dựng miếu đạo quán.

Trải qua 12 năm xây dựng, triều Minh đã kiến tạo được hơn 300 phòng ở, 33 đàn to lớn hùng vĩ được chia thành 8 cung, 2 quán, 36 am đường, 72 miếu đá, 12 từ đường, 12 đình, 39 cầu. Toàn bộ kiến trúc kéo dài hơn 70 km, diện tích kiến trúc chính là hơn 1,6 triệu m2. Người dân bấy giờ ai nấy đều phải thốt lên rằng: “Từ thời Thủy Hoàng, Hán Vũ đến nay chưa từng có!” Sau khi hoàn thành, Minh Thành Tổ Chu Lệ ban tên Thái Hòa, Thái Nhạc Sơn. Đồng thời ông cũng phái 21 quan viên lục phẩm đến chủ trì các miếu đạo.

Lời nói năm xưa của Trương Tam Phong: “Tương lai núi Võ Đang sẽ nổi danh khắp thiên hạ”, quả nhiên đã ứng nghiệm.

Vài nét về núi Võ Đang - "Thiên hạ đệ nhất tiên sơn"
(Ảnh: Kernel Nguyen, Shutterstock)

Trương Tam Phong khi vào núi Võ Đang tu Đạo cũng không công khai tự lập môn phái. Ông chỉ dùng thân phận là cao đạo tha phương, vân du khắp nơi thu thập đồ đệ và truyền dạy Đạo. Dù không tự nhận, nhưng Minh Thành Tổ và tất cả các đạo sĩ của núi Võ Đang đều tôn sùng Trương Tam Phong là ông tổ của phái Võ Đang.

Từ đó về sau, núi Võ Đang trở thành thánh địa võ lâm, nổi danh sánh cùng Thiếu Lâm Tự – thánh địa của Phật giáo. Giới võ thuật thường nói: “Bắc tôn Thiếu Lâm, nam sùng Võ Đang” . Câu nói này là để chỉ vị thế của phái Thiếu Lâm và phái Võ Đang trong võ thuật Trung Hoa.

Trương Tam Phong dựa vào phương pháp tu luyện nội đan mà sáng tạo ra phái Võ Đang. Đây cũng là đặc điểm đặc sắc nhất của phái Võ Đang. Thái cực quyền pháp của Trương Tam Phong đến nay vẫn nổi danh thiên hạ, không chỉ ở phương Đông mà còn ở phương Tây. Chỉ có điều tâm pháp nội đan thì bị thất truyền, động tác cũng bị cải biến thành nhiều phái quyền thuật khác nhau, khó mà biết được đâu là bộ công pháp nguyên gốc.

Theo Vision Times tiếng Trung
An Hòa biên tập

Xem thêm:

Mời xem video:

Leave a Reply